Khám Phá Trải Nghiệm

Post Page Advertisement [Top]

Chinh phục núi Tây Ninh - vượt qua thử thách bản thân

Tối hôm ấy tình cờ xem quảng cáo thấy hai ông bà lớn tuổi leo cầu thang không nổi.
Chợt có một cái suy nghĩ thoáng qua, hay là mình thử leo núi một lần trong đời vì dù sao mình mới 30 tuổi, với lại sau này có chuyện để đời, để kể cho con cháu nó nghe ngày xưa bà nó "máu" như thế nào?
Nghĩ là làm, bắt tay lên mạng nghiên cứu nhóm leo núi, nghiên cứu núi dành cho người mới bắt đầu leo núi. Rồi ngay trong đêm khuya ấy chuyển khoản cho nhóm leo núi ấy luôn. Tớ chọn chinh phục đỉnh núi Tây Ninh cao 986m vì nó là ngọn núi cao nhất miền nam.
Kế hoạch được đặt ra là mỗi tối sẽ phải đi bộ 10 vòng quanh khu gần nhà.Rồi cái ngày định mệnh ấy cũng đến. Huấn luyện viên hướng dẫn mọi người khởi động trước khi leo núi để khỏi bị trấn thương khi leo núi. Lúc leo thì nhóm chúng tớ sẽ leo bằng đường cột điện và xuống núi bằng đường chùa. Lúc leo tớ rất hăng say luôn luôn nằm trong top đầu của nhóm leo núi, cái đến cây cột điện thứ 30 tớ rớt xuống top thứ 2, rồi đến cây cột điện thứ 50 trời lại nắng gắt mà còn phải cõng theo cái bao lô nặng trình trịch nước tớ đã rớt xuống cái top cuối cùng của nhóm leo núi, trong đó cũng có một số bạn đã từ bỏ hành trình quay về chỗ tập kết ban đầu.
Huấn luyện viên có dặn dò: "Đúng 12 giờ trưa nếu chưa leo đến đỉnh núi thì đi bằng đường nào thì phải xuống bằng đường đó, vì nếu cố gắng quá sức sẽ thành quá cố không đủ sức leo xuống núi". Đúng 12 giờ trưa tớ vẫn ở cột điện thứ 97, còn 20 cột điện nữa là đến đỉnh, giờ không biết là nên leo lên đỉnh tiếp hay là đi xuống bằng đường ban đầu. Cái trong đầu tớ nghĩ rằng đây có lẽ là lần đầu và cũng như lần cuối tớ leo núi, nên nhất định tớ sẽ leo lên đỉnh núi vì leo lên đến nơi tớ sẽ được đi cáp treo về không phải leo cực khổ nữa, lại còn có thể mua thêm nước vì số nước tớ mang theo đã hết và tớ rất khát.
Tớ leo lên được đỉnh núi, hít thở thật sâu, dang hai tay ra và la thật lớn: "A a a....mình đã làm được rồi", nhìn xung quanh mây trắng bay bồng bềnh trời trong xanh giống như bồng lai tiên cảnh trong phim Tây Du Ký. Chưa kịp thưởng thức cảnh đẹp huấn luyện viên đã bắt leo xuống núi không thi trời tối.
Lúc leo lên núi thì hết mình, mà lúc leo xuống thì hết hồn, núi quá dốc và trơn. Huấn luyện viên để người leo tự trải nghiệm để có cảm giác riêng, đến những khúc leo núi khó thì xuất hiện giống như ông bụt trong chuyện cổ tích. Hướng dẫn cách dùng gậy để chống đẩy hỗ trợ khi xuống núi, rồi cách xuống núi an toàn ra sao. Các bạn có thấy mấy thợ điện lực mỗi lần leo lên cột điện sử dụng cây hình chữ U rồi mắc ở cột điện để leo lên không? Ở đoạn leo xuống núi cũng có cảnh tượng đó á,tớ theo sự hướng dẫn rất vất vả của huấn luyện viên mới vượt qua được đó.
Leo một hồi thì mệt không còn sức để leo xuống nữa, chân rồi tay cả cái lưng nữa nó không chịu nghe theo lời tớ nó không chịu nhúc nhít, nó đứng yên một chỗ, và rồi tớ đã bỏ xa nhóm leo núi một đoạn. Đến lúc không thấy tớ đâu, huấn luyện viên phải đi tìm, huấn luyện viên nói: "Nếu em không chịu xuống núi thì trời sẽ tối và không còn thấy đường mà xuống, với lại em mới leo lần đầu, cần phải tập cho cơ giãn ra một độ nhất định và sau này leo sẽ không bị đau nữa".
Lúc này tớ phải cố gắng vượt lên chính mình, phải cố gắng lê lết xuống cầu thang trong sự hững hờ, thờ ơ, lạnh nhạt của huấn luyện viên ác như mụ sim la trong hu go cưỡi đà điểu.Tớ là người leo xuống cuối cùng của nhóm, và khi đến điểm tập kết mọi người vỗ tay khen tớ đã chinh phục được đỉnh núi Tây Ninh.
Tớ viết bài này để cảm ơn huấn luyện viên đã giúp tớ vượt qua được thử thách của bản thân mình, vì không phải cuộc sống lúc nào cũng là một con đường bằng phẳng, trơn chu mà luôn là những con đường núi trơn trượt và dốc, chỉ khi mình cố gắng một chút thì mọi khó khăn đều vượt qua.
Vũ Thị Thủy Tiên

1 comment:

Bottom Ad [Post Page]