Khám Phá Trải Nghiệm

Post Page Advertisement [Top]


 Lúc đó cũng khoảng 3g chiều rồi, nhìn về phía xa, trảng cỏ phía xa và cách cái nó nằm lọt giữa những đỉnh núi cao vút và triền núi xung quanh tạo nên cái vị thế khá đẹp, nắng đã bắt đầu xiên nghiêng không chói chang nữa, và những bụi cây bắt đầu đổ bóng, một góc triền núi núp sau nắng trở nên tối mờ mờ hẳn, và triền bên kia thì hứng trọn con nắng xiên và cái triền đó rực sáng, không khí không nóng nực oi ả như hồi trưa nữa mà rất mát dịu, vài đám hơi nước kiểu mây trẻ bốc từ thung lũng bay ngang tảng đá mình đang đứng, cảm giác như chạm được vào nó, tóm lấy cái đám mây trẻ đó mà nhai một cái..

Đứng ở cái tảng đá đó, nghe hơi nắng chiều ấm vành tai, ngắm mây trôi qua các đỉnh núi trên cao đó một cách lười biếng là một thứ cảm giác thú vị.
Nghe porter nói là sẽ gặp 1 con suối rồi từ đó sẽ đi con dốc nữa là lên tới thẳng đỉnh Kỳ quan san(lúc đó vẫn còn gọi là Bạch mộc lương tử), ờh con dốc mắc dịch đó cũng cỡ Bà đen chứ ít đâu, leo muốn rạc cẳng, gần 7g tối mới lên tới lán, chưa kể lúc 6g trời nhập nhoạng, chỉ thấy những đụn mây che phủ cả một vạt rừng chỉ để ló lên cái đỉnh xám xịt nào đó, cảm giác đống mây đó đang rình mà vồ lấy mình hay sao áh, vẫn thấy dấu đường mòn dọc triền núi Muối, gió bắt đầu rít lên rất thỏ thẻ, kiểu như lát tao mà hú lên rồi thì mày lạnh chết (..) mày nha coooong..
Lúc đó là mùa thu, lá vàng xào xạc dưới chân, nắng không còn gay gắt nữa, những hơi mưa cuối mùa làm mát rượi cả 2 buồng phổi, và buổi chiều ngắm hoàng hôn rơi nghiêng xuống, bạn sẽ hiểu người ta nói gì về sống chậm.

No comments:

Post a Comment

Bottom Ad [Post Page]